Các bài văn biểu cảm lớp 7, tuyển chọn những bài văn biểu cảm hay lớp 7

-
Bạn đang xem bài viết ✅ Văn mẫu lớp 7: Bài văn biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà Dàn ý & 4 bài văn mẫu lớp 7 ✅ tại website Pgdphurieng.edu.vn có thể kéo xuống dưới để đọc từng phần hoặc nhấn nhanh vào phần mục lục để truy cập thông tin bạn cần nhanh chóng nhất nhé.

Bạn đang xem: Các bài văn biểu cảm lớp 7


Hôm nay, Pgdphurieng.edu.vn muốn cung cấp tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Bài văn biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà.

*
Biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy

Mời các bạn học sinh lớp 7 cùng tham khảo 4 bài văn mẫu để có thêm ý tưởng cho bài viết của mình. Nội dung chi tiết ngay sau đây.


Đề bài: Viết bài văn biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của tác giả Huỳnh Như Phương.


Dàn ý biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy

1. Mở bài

Nêu ấn tượng chung về những sự việc cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong các cuộc kháng chiến bảo vệ tổ quốc và nhân vật dì Bảy ở bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà (Huỳnh Như Phương).

2. Thân bài

Tóm tắt câu chuyện về người phụ nữ chờ chồng hai chục năm trong văn bản Người ngồi đợi trước hiên nhà.Phát biểu tình cảm, cảm xúc trước sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy. Sự việc ấy đã nói lên phẩm chất và tính cách nào của dì Bảy.Suy nghĩ về sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc kháng chiến và trách nhiệm của xã hội trong việc ứng xử với những người như dì Bảy.

3. Kết bài

Nêu lên suy nghĩ và bài học của cá nhân em về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy và phẩm chất của người phụ nữ trong văn bản Người ngồi đợi trước hiên nhà.

Biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy – Mẫu 1

Từ xưa đến này, người phụ nữ Việt Nam được biết đến với những phẩm chất tốt đẹp. Điều đó được thể hiện qua nhiều tác phẩm văn học, trong đó có “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương.

Nội dung của tác phẩm kể về cuộc đời của nhân vật chính – dì Bảy. Dượng Bảy và dì Bảy cưới nhau được một tháng, thì dượng phải lên đường ra Bắc tập kết. Ra miền Bắc rồi vào lại miền Nam chiến đấu, dượng Bảy vẫn liên lạc với gia đình. Dượng Bảy ngã xuống trong trận đánh ở Xuân Lộc, trên đường tiến vào Sài Gòn. Ngày hòa bình, dì Bảy đã qua tuổi bốn mươi. Vẫn có người đàn ông để ý đến dì, nhưng lòng dì không còn rung động. Dì Bảy năm nay tròn tám mươi tuổi, đang ngồi một mình đợi Tết.


Có thể thấy rằng, nhân vật dì Bảy mang những vẻ đẹp phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam – giàu đức hy sinh, tấm lòng thủy chung son sắc. Dượng Bảy và dì Bảy chỉ mới kết hôn được một tháng, đây là giai đoạn tình cảm vợ chồng vẫn còn mặn nồng, gắn bó. Dù vậy, dì Bảy vẫn chấp nhận để chồng tập kết ra bắc, đôi người đôi ngả. Ở đây, có thể thấy được sự hy sinh của dì xuất phát từ tấm lòng yêu quê hương, đất nước. Dì đã đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc của cá nhân. Điều đó khiến người đọc thêm cảm phục trước tấm lòng của nhân vật này.

Không chỉ vậy, dì Bảy còn là một người phụ nữ hết mực thủy chung. Trong những năm xa cách, dì Bảy luôn giữ liên lạc với dượng Bảy, đợi chờ chồng trở về. Mỗi khi nhận được thư của chồng, dì lại cảm thấy hạnh phúc, hy vọng đến ngày được đoàn tụ. Hình ảnh khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng nhất đó chính là mỗi ngày, sau khi đi làm đồng về, dì lại ngồi trên bộ phản gõ ngoài hiên nhìn ra con ngõ, nơi ngày xưa dượng Bảy cùng đồng đội đến nhà xin trú quân. Dượng Bảy đã hy sinh, ngày hòa bình lặp lại, dì đã bốn mươi tuổi, nhưng vẫn có người đàn ông để ý đến dì. Dù vậy, lòng dì Bảy đã không còn rung động. Dì đã giữ tấm lòng thủy chung như vậy cho đến hết đời.

Có thể thấy rằng, dì Bảy chỉ là một trong rất nhiều người phụ nữ Việt Nam thuở còn chiến tranh. Từ đó, chúng ta thấy rằng sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc kháng chiến thật đáng ngưỡng mộ và trân trọng. Từ đó, mỗi người cần có thái độ tôn trọng, biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy.

Qua nhân vật dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà, tôi đã học được thêm bài học quý giá về phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Đặc biệt, tôi cũng cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục nhân vật dì Bảy.

Biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy – Mẫu 2

Những năm tháng chiến tranh đã gây ra quá nhiều mất mát, đau thương. Đến với tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà”, Huỳnh Như Phương đã khắc họa điều đó một cách chân thực qua nhân vật dì Bảy.

Cuộc đời của nhân vật dì Bảy đã trải qua sự bất hạnh. Dì lấy chồng khi mới hai mươi tuổi. Vừa kết hôn, dượng Bảy đã phải đi tập kết và chiến đấu. Hai vợ chồng dì chỉ trao đổi qua những lá thư. Chiến tranh sắp kết thúc, dượng Bảy hy sinh, dì trở thành người phụ nữ góa chồng. Những năm tháng mòn mỏi chờ đợi trở nên vô nghĩa. Tuổi thanh xuân của dì cứ thế trôi đi.

Chắc hẳn, người đọc không thể quên được hình ảnh dì Bảy vẫn cứ lầm lũi ngồi bên bậc thềm, nhìn ra xa như trông đợi điều gì. Qua hình ảnh này, chúng ta có thể thấy được dì Bảy đã phải hy sinh hạnh phúc cá nhân mình vì sự nghiệp chung của đất nước. Rõ ràng, dì cũng chỉ là một trong vô số người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng đồng cảnh ngộ. Sự hy sinh của họ thầm lặng mà cao cả, đáng ngưỡng mộ và trân trọng.


Hình ảnh dì Bảy cũng chính là tấm gương để thế hệ hôm nay ghi nhớ công ơn của các thế hệ trước. Chúng ta cần biết trân trọng, sống ý nghĩa hơn cho xứng đáng với sự hy sinh đó.

Biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy – Mẫu 3

Trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, nhân vật dì Bảy đã được khắc họa với nhiều phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Nội dung của tác phẩm kể về cuộc đời của nhân vật chính – dì Bảy. Dượng Bảy và dì Bảy cưới nhau được một tháng, thì dượng phải lên đường ra Bắc tập kết. Ra miền Bắc rồi vào lại miền Nam chiến đấu, dượng Bảy vẫn liên lạc với gia đình. Dượng Bảy ngã xuống trong trận đánh ở Xuân Lộc, trên đường tiến vào Sài Gòn. Ngày hòa bình, dì Bảy đã qua tuổi bốn mươi. Vẫn có người đàn ông để ý đến dì, nhưng lòng dì không còn rung động. Dì Bảy năm nay tròn tám mươi tuổi, đang ngồi một mình đợi Tết.

Có thể thấy rằng, nhân vật dì Bảy mang những vẻ đẹp phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam – giàu đức hy sinh, tấm lòng thủy chung son sắc. Dượng Bảy và dì Bảy chỉ mới kết hôn được một tháng, đây là giai đoạn tình cảm vợ chồng vẫn còn mặn nồng, gắn bó. Dù vậy, dì Bảy vẫn chấp nhận để chồng tập kết ra bắc, đôi người đôi ngả. Ở đây, có thể thấy được sự hy sinh của dì xuất phát từ tấm lòng yêu quê hương, đất nước. Dì đã đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc của cá nhân. Điều đó khiến người đọc thêm cảm phục trước tấm lòng của nhân vật này.

Không chỉ vậy, dì Bảy còn là một người phụ nữ hết mực thủy chung. Trong những năm xa cách, dì Bảy luôn giữ liên lạc với dượng Bảy, đợi chờ chồng trở về. Mỗi khi nhận được thư của chồng, dì lại cảm thấy hạnh phúc, hy vọng đến ngày được đoàn tụ. Hình ảnh khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng nhất đó chính là mỗi ngày, sau khi đi làm đồng về, dì lại ngồi trên bộ phản gõ ngoài hiên nhìn ra con ngõ, nơi ngày xưa dượng Bảy cùng đồng đội đến nhà xin trú quân. Dượng Bảy đã hy sinh, ngày hòa bình lặp lại, dì đã bốn mươi tuổi, nhưng vẫn có người đàn ông để ý đến dì. Dù vậy, lòng dì Bảy đã không còn rung động. Dì đã giữ tấm lòng thủy chung như vậy cho đến hết đời.

Có thể thấy rằng, dì Bảy chỉ là một trong rất nhiều người phụ nữ Việt Nam thuở còn chiến tranh. Từ đó, chúng ta thấy rằng sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc kháng chiến thật đáng ngưỡng mộ và trân trọng. Từ đó, mỗi người cần có thái độ tôn trọng, biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy.

Xem thêm: Đồng Hồ Báo Thức Trẻ Em Giá Tốt, Giảm Giá Đến 40%, Đồng Hồ Báo Thức Con Ong Kèm Ống Đựng Bút Cho Bé


Qua nhân vật dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà, tôi đã học được thêm bài học quý giá về phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Đặc biệt, tôi cũng cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục nhân vật dì Bảy.

Biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy – Mẫu 4

Chiến tranh để lại những nỗi đau thương, mất mát. Điều đó được thể hiện qua tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà”. Văn bản viết về sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ, mà nổi bật là hình ảnh dì Bảy.

Truyện được kể qua điểm nhìn của nhân vật tôi về nhân vật dì Bảy. Câu chuyện về vợ chồng dì Bảy ẩn chứa đầy những đau thương, mất mát do chiến tranh để lại. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ thủy chung, son sắc. Kể từ ngày dượng Bảy lên đường đi chiến đấu, dì luôn chờ đợi, cầu nguyện chồng sớm được trở về. Dì cũng là người phụ nữ giàu đức hy sinh, có tấm lòng yêu nước sâu sắc. Không màng đến hạnh phúc của bản thân, dì Bảy đã chấp nhận hy sinh để chồng an tâm làm nhiệm vụ.

Tuổi thanh xuân của dì đã trôi qua trong sự chờ đợi, nỗi nhớ thương dành cho dượng Bảy. Nhưng dì vẫn luôn kiên định, không thay đổi dù cũng có nhiều người để ý. Dì vẫn luôn giữ thói quen ngồi trước hiên nhà nhìn ra con ngõ, “nơi ngày xưa dượng cùng những người đồng đội lần đầu đến nhà tôi xin chỗ trú quân”. Trong dáng ngồi thầm lặng với ánh mắt xa xăm ấy là cả một sự buồn tủi, ngóng trông, xen lẫn những niềm hy vọng dù nhỏ bé.

Ngay cả khi biết tin dượng Bảy qua đời, dì vẫn quyết định không tiến thêm bước nữa. Dì lầm lũi một mình, chăm mẹ già yếu trong ngôi nhà, “tiếp tục những bữa cơm vắng lặng như mười mấy năm trước. Và mỗi buổi chiều muộn, dì lại ra ngồi trước hiên nhà nhìn con đường kéo dài như nỗi chờ mong trong vô vọng”. Hình ảnh người đàn bà ấy khiến cho chúng ta càng thương cảm, yêu mến.

Tác phẩm đã phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh và ca ngợi những người phụ nữ như dì Bảy. Với ngòi bút tinh tế, tác giả Huỳnh Như Phương đã để lại cho người đọc niềm cảm thương, rung động sâu sắc với số phận của nhân vật dì Bảy.


Cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết Văn mẫu lớp 7: Bài văn biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà Dàn ý & 4 bài văn mẫu lớp 7 của Pgdphurieng.edu.vn nếu thấy bài viết này hữu ích đừng quên để lại bình luận và đánh giá giới thiệu website với mọi người nhé. Chân thành cảm ơn.

Bài văn biểu cảm về người thân là một trong những đề bài rất hay gặp trong chương trình ngữ văn. Trường Edison xin gửi tới bài văn gợi ý của đề bài biểu cảm về người thân – bài tập văn lớp 7. Hy vọng rằng qua việc tham khảo bài mẫu, các em có thể tạo ra bài văn hay của riêng mình.

I. Hướng dẫn soạn bài:

Trước tiên, các em phải xác định đối tượng để viết. Người thân trong gia đình có thể là ông, bà, bố mẹ hoặc anh chị em. Em nên chọn những người em yêu quý nhất, có nhiều kỷ niệm với em.

Phương thức biểu đạt chính của bài văn là biểu cảm, có thể kết hợp với miêu tả và tự sự để bài văn thêm phần sinh động, hấp dẫn.

II. Bài văn biểu cảm về người thân: Biểu cảm về mẹ

*

“Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi. Và mẹ em chỉ có một trên đời…”

Trên đời này không có gì trân quý, ấm áp, thiêng liêng bằng tình mẹ. Thật may mắn cho tôi khi có mẹ ở bên, yêu thương và chăm sóc. Mẹ là người tuyệt vời nhất thế gian, cũng là người mà tôi yêu và quan trọng nhất với tôi trong cuộc đời.

Năm nay tôi lên lớp 7, cũng là lúc mẹ tròn tuổi 40. Năm tháng qua đi nhanh quá, mới ngày nào tôi còn chập chững, mới ngày nào mẹ còn là một cô gái trẻ xinh đẹp. Vậy mà giờ đây, mẹ đã đi gần nửa cuộc đời, nỗi lo toan cuộc sống đã khiến mẹ già đi nhiều. Làn da mẹ sạm đi vì nắng, khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện nhiều vết nám, khóe mắt có nhiều vết chân chim. Ngắm nhìn những bức hình thời trẻ của mẹ, làn da trắng xinh, đôi mắt đen nhánh to tròn, ánh lên sức xuân hồng của người thiếu nữ, tôi mới biết thời gian và nỗi vất vả đáng sợ thế nào. Dáng mẹ nhỏ nhắn nhưng lại gánh trọn trên vai những bộn bề cuộc sống, lo cho chồng, cho con, vun vén gia đình.

Tóc mẹ dài chạm eo, đen nhánh và mềm mượt. Tôi chẳng bao giờ thấy mẹ xõa tóc điệu đà, cũng không uốn, nhuộm như người khác. Mẹ luôn búi gọn sau gáy để tiện làm việc. Mẹ bảo mẹ muốn giữ mái tóc truyền thống, tự nhiên và đơn giản nhất. Mái tóc tự nhiên như các bà, các cô thời xưa cũng đẹp không thua kém kiểu mốt hiện đại bây giờ. Tôi thấy yêu những nét đẹp mộc mạc, đơn thuần từ ấy.

Tôi yêu nhất là nụ cười của mẹ, dịu dàng và bao dung. Mẹ trông xinh đẹp nhất mỗi khi cười tươi. Nhưng vì cuộc sống nhiều vất vả, mẹ tôi ít khi được thoải mái vui cười. Khi mẹ vui nhất có lẽ là khi thấy tôi ăn ngon, ngủ ngon, học hành giỏi giang, nghe lời mẹ dạy. Mẹ bảo mẹ không cần giàu sang vật chất, không cần quần là áo lượt, mẹ chỉ mong con mẹ được đủ đầy, chăm lo học hành, trở thành người có ích cho xã hội. Đối với con, mẹ là nguồn sống, là chỗ dựa niềm tin. Còn đối với mẹ, con chính là cả thế giới.

Mẹ là người luôn giản dị và khiêm nhường. Mỗi năm, mẹ chỉ mua quần áo mới vào những dịp đặc biệt như Tết, hay khi vào đông, vào hè. Áo quần mẹ mua cũng là đồ bình dân, không phải đồ sang, đồ hiệu. Mẹ tiết kiệm từng li từng tí với bản thân nhưng chưa bao giờ để tôi phải thiếu thốn một thứ gì. Tất cả quần áo, sách vở, đồ ăn thức uống của tôi mẹ luôn chăm lo đầy đủ, chọn những món đồ tốt nhất có thể.

Tôi còn nhớ như in ngày mẹ dẫn tôi đi nhập học Trung học cơ sở. Trong cái sự nhộn nhịp cờ hoa, áo quần tươm tất sang trọng của nhiều người khác, mẹ tôi vẫn bộ đồ giản dị thường ngày. Mẹ sợ tôi buồn và chạnh lòng vì mẹ không ăn diện nhưng tôi không thấy thế. Tôi chỉ thấy thương mẹ nhiều hơn. Mẹ của con có thể không sang trọng, không đẹp bằng người ta nhưng với con, mẹ là người tuyệt vời nhất. Tình yêu của mẹ dành cho con làm con thấy quý trọng và hãnh diện hơn tất thảy những thứ xa hoa nào khác.

Mẹ tôi có tính cách dịu hiền bởi lẽ vậy nên tôi rất ít bị mẹ mắng. Mẹ dạy tôi theo một cách riêng của mẹ, dịu dàng mà sâu sắc. Trong gia đình tôi, rất ít khi có tiếng cãi vã vì mẹ tôi chính là người giữ lửa, giữ bình yên hạnh phúc cho gia đình. Nhiều lúc, tôi quan sát mẹ và thầm nghĩ mẹ tài tình thật đấy. Mẹ như một nhạc trưởng vậy, có thể điều chỉnh được mọi câu chuyện trong gia đình, hạ hỏa khi bố nóng nảy hay động viên khi con lo lắng, bất an. Bởi vậy, ở bên mẹ tôi cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.

Có nhiều lần tôi mắc lỗi, mẹ không dùng đòn roi, không quát mắng nặng lời mà kiên nhẫn hỏi tôi lý do vì sao tôi làm như thế. Mẹ giảng giải cho tôi hiểu thế nào là đúng, là sai. Không roi vọt, không quát tháo, chỉ nhẹ nhàng thế thôi nhưng tôi không bao giờ dám tái phạm nữa. Và không biết từ khi nào mà mẹ đã trở thành hình tượng mà tôi mong muốn trở thành trong tương lai.

Mẹ là một phần của cuộc sống của tôi. Có những ngày mẹ đi vắng, chỉ có hai bố con ở nhà, tôi lại cảm thấy thật khó khăn và buồn bã. Bữa cơm hàng ngày không có tiếng mẹ ân cần hỏi han, những đêm học bài khuya không thấy bóng mẹ ngồi đợi. Góc nhà, khoảng sân vẫn thế, bên hiên nhà những chú chim vẫn hát ca vui vẻ nhưng sao bố con tôi thấy thật buồn và trống vắng. Tôi thấy may mắn và biết ơn khi có mẹ, thấy thương hơn cho những ai không được cảm nhận tình thương của mẹ.

Giờ đây, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, điều tôi có thể làm để báo đáp công ơn trời biển của mẹ chính là quyết tâm học hành. Tôi tự hứa với lòng rằng phải học tập, rèn luyện thật tốt để bản thân nên người, góp một phần nhỏ bé cho xã hội, đem lại niềm vui cho mẹ, trở thành niềm tự hào của gia đình mình.

Tình mẫu tử là tình cảm vô cùng thiêng liêng, cao quý, không gì có thể sánh bằng. Tình cảm diệu kỳ ấy đã nuôi dưỡng biết bao con người trưởng thành. Sự hy sinh mà mẹ đã dành cho tôi không ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Tôi thầm biết ơn vì đã có mẹ ở trên đời, có thể ngày ngày ở bên và yêu thương mẹ.