NGÔI NHÀ KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG CÓ ĐÀN ÔNG, NGÔI NHÀ KHÔNG CÓ ĐÀN ÔNG

-

Tác Giả: Ngọc Linh-Đạo Diễn: Vũ Minh-Diễn Viên: Kim Xuân, Vân Trang, Hoàng Trinh, NSƯT Thành Lộc, Ngọc Xuyên, NSƯT Hữu Châu, Tuấn Khôi, Quốc Trung, Thanh Vân, Don Nguyễn....

Bạn đang xem: Nhà không có đàn ông


Tình yêu và thù hận thường song song với nhau. Thật kinh hãi nếu như thù hận dìm chìm tín đồ ta vào hố sâu hay vọng, bít hết lối tương lai. Người mẹ trong nơi ở không có đàn ông vày hận người chồng đã lừa dối mình nhưng nhồi nhét tứ tưởng thù ghét lũ ông mang đến cô em và bố đứa đàn bà của mình. Cơ mà rồi mọi tín đồ cũng theo quy điều khoản sống nhưng mà thoát ra vòng cương cứng tỏa của bà. Tình yêu gồm một sức mạnh vạn năng mở bung số đông cánh cửa trung tâm hồn.
Bản dựng mới có khá nhiều điểm xứng đáng chú ý. Biệt lập nổi nhảy là vai dì tía được giao đến NSƯT Thành Lộc. So với dì Ba thời trước của Nguyễn Thị Minh Ngọc thì rõ ràng ở bản dựng mới, nhân vật đang có đất diễn hơn rất nhiều. Thành Lộc diễn duyên dáng, hài hước, cho dù nhân trang bị gánh chịu bi kịch “lỡ thời” tuy nhiên lại khiến người theo dõi cười suốt.
Ấn tượng vật dụng hai là vai cô con gái tên Hạ quậy tuyệt nhất trong nhà vì chưng Lê Khánh đảm nhận. Lớp diễn giữa Lê Khánh với NSƯT Hữu Châu (người yêu của Hạ) thực thụ là lớp diễn khó, đề nghị lắng đọng, vừa giấu kín tâm tư, vừa yêu cầu thể hiện cho những người ta biết, vừa thân cận vừa xa cách, vừa cao ngạo vừa mềm yếu… Hữu Châu cùng Lê Khánh làm khán giả khóc một giải pháp lặng lẽ. Giới sân khấu khôn xiết “sợ” những khoảng tầm lặng cố gắng này, diễn viên non tay là mất hút khoảnh khắc muốn manh của rung động. Ở đây, màn nhung kéo lại cũng là lúc tan vỡ òa rất nhiều tràng pháo tay tán thưởng.
Những người nghệ sỹ như NSƯT Kim Xuân (vai tín đồ mẹ), Hoàng Trinh (Xuân), Vân Trang (Thu), Tuấn Khôi (người yêu của Xuân)... Cũng không thảm bại kém gắng hệ vàng thời trước từng diễn vở này tại sảnh khấu 5B Võ Văn Tần như Hồng Vân, Hồng Đào, Phương Linh... Mỗi nuốm hệ sắc nét hay riêng, cùng họ vẫn chinh phục khán giả. Thực sự, suy cho cùng, một kịch bạn dạng hay sẽ có tác dụng nền rất tốt cho bất kể thế hệ nào. đến nên dễ hiểu vì sao kịch bản của Ngọc Linh cứ được những sân khấu tái dựng. Đặc biệt là 3 vở khu nhà ở không có đàn ông, khu nhà ở không có lũ bà, Ngôi nhà đất của chúng ta.

chọn tỉnh / tp Hà Nội
Hồ Chí Minh
An Giang
Bắc Giang
Bắc Kạn
Bạc Liêu
Bắc Ninh
Bà Rịa - Vũng Tàu
Bến Tre
Bình Định
Bình Dương
Bình Phước
Bình Thuận
Cà Mau
Cần Thơ
Cao Bằng
Đắk Lắk
Đắk Nông
Đà Nẵng
Điện Biên
Đồng Nai
Đồng Tháp
Gia Lai
Hà Giang
Hải Dương
Hải Phòng
Hà Nam
Hà Tây
Hà Tĩnh
Hòa Bình
Hậu Giang
Hưng Yên
Tuyên Quang
Lào Cai
Lai Châu
Sơn La
Yên Bái
Thái Nguyên
Lạng Sơn
Quảng Ninh
Phú Thọ
Vĩnh Phúc
Thái Bình
Nam Định
Ninh Bình
Thanh Hóa
Nghệ An
Quảng Bình
Quảng Trị
Thừa Thiên HuếQuảng Nam
Quảng Ngãi
Phú Yên
Khánh Hòa
Ninh Thuận
Kon Tum
Lâm Đồng
Tây Ninh
Long An
Tiền Giang
Trà Vinh
Vĩnh Long
Kiên Giang
Sóc Trăng

THÔNG TIN KHÁCH HÀNG

ĐỊA CHỈ GIAO HÀNG

Về chúng tôi

Sân khấu kịch Idecaf thành lập vào thàng 09.1997 với vở "Khoảng tương khắc tình yêu" đã hối hả gây giờ vang bởi unique nghệ thuật, văn bản kịch phiên bản sâu sắc, dàn diễn viên khét tiếng và đặc biệt nhất là thể hiện thái độ phục vụ, tôn trọng người theo dõi của nhân viên giao hàng lẫn diễn viên của vở. Chỉ với sau một thời hạn ra mắt, sảnh khấu Idecaf biến chuyển một địa chỉ cửa hàng quen thụôc của khán giả mê kịch. Sau 20 năm vận động (tính đến khi xong tháng 12.2016), Idecaf sẽ dàn dựng rộng 100 vở kịch dành cho tất cả những người lớn, 30 vở kịch rối thiếu hụt nhi, 29 chương trình ca múa nhạc kịch em nhỏ "Ngày xửa... Ngày xưa" và phối hợp với với Đài truyền hình tp.hồ chí minh dàn dựng công tác "Chuyện ngày xưa". Hơn hai mươi năm hoạt động, Idecaf đã đạt 5.000 suất diễn quả là 1 con số không nhỏ dại khi thực trạng sân khấu nói chung đang trong tình trạng kén chọn khán giả.

lc.edu.vn - Định kiến của bà Hậu áp đặt lên em gái và những đứa bé của bà, phải chăng, cũng giống như những định kiến vào xã hội mà chúng ta sẽ sống? Và có từng nào đứa con cũng sẽ sống vì sự kì vọng và mong mỏi mỏi của thân phụ mẹ, trở thành người mà phụ thân mẹ muốn chúng trở thành.

***

Đa số những vở kịch mà mình tìm coi đều là biết từ cuốn tự truyện “Tâm Thành và Lộc Đời” của NSƯT Thành Lộc. Một vở mà mình xem đi coi lại nhiều lần hồi năm lớp 9 là vở Ngôi bên không có bầy ông. Mình coi vì thích nét buồn của nhân vật ông Thiện và cách sống nổi loạn của cô Hạ.

Xem thêm: Mua Quả Dành Dành Ở Đâu - Bột Quả Dành Dành Túi Lọc Để Nấu Xôi

*

Nói thẳng ra, lúc đó vì yêu thương mến bác Lộc, chứ vở kịch đó khá là khó hiểu với mình. Mình luôn luôn đặt ra những câu hỏi: “Tại sao bà Hậu ghét đàn ông tuy thế vẫn muốn nhỏ mình lấy chồng?”, “Tại sao cô Thu lại muốn sống như từng nào người phụ nữ khác mà không được?”, “Tại sao hạnh phúc chỉ có lúc ta tin tưởng nhau vào tình yêu?”, và câu hỏi mà mình hoang mang lo lắng nhiều nhất: “Thông điệp của vở kịch này là gì vậy? Có lạc hậu quá không? Như vậy phải chăng đi ngược với đấu tranh đến cái gọi là “nữ quyền” ở thời điểm này?”

Sau này lúc mình vào đại học và tiếp xúc nhiều với những bài viết về quyền bình đẳng giới. Đúng lúc vở kịch này cũng vẫn rất hot ở sảnh khấu IDECAF, mình quyết định xem lại bản cũ của vở này, mới hiểu và trả lời được những câu hỏi mà mình đặt ra hồi lớp 9.

“Định kiến giới” áp đặt lên cả đàn ông và phụ nữ, khiến cho mỗi người bắt buộc phải sống theo những gì mà đa số mọi người nghĩ về giới tính của họ. Ví dụ như phái nam thì phải mạnh mẽ, nữ thì phải tề gia nội trợ. Ở vào xã hội hiện đại, lại có một số những định kiến khác mà chính những người phụ nữ đặt ra từ chính khiếp nghiệm sống của họ, ví dụ như “hãy sống kiên cường”, “hãy thật xinh đẹp”, “hãy kiếm được nhiều tiền” tốt “đừng lụy tình”, “đừng sống dựa dẫm vào đàn ông”.

Nói một chút về mình ở thời gian đó, trọng điểm sinh lý thay đổi, mình thấy mình xấu, dở, và tự ti. Phải cái khao khát được thể hiện bản thân của mình rất lớn. Lâu lâu mình dễ bị tổn yêu quý vì lời nói của một số người: “Chữa cái mặt mụn đi, vậy thì ai thích mang lại được.”, “Eo, mặc đồ như vậy trai nào mà theo”. Và mình tức lắm, nhưng mà phản ứng của mình lúc đó lại là “tao cứ như vậy đấy, tao không cần ai thích hết, ko cần ai thương hết”. Và mình ương ngạnh, tự cao mà sau này mình nhận ra là mình cố gồng.

Bởi vì, cá tính của mình có phải là như vậy đâu…

Quay lại với vở kịch, vào ngôi nhà có 5 người phụ nữ với 5 tính cách khác nhau, tuy thế lại bị bà Hậu, vì bị người chồng lừa dối, bà đã đem tư tưởng thù ghét đàn ông ảnh hưởng lên em gái và các nhỏ của bà. Vì vậy nên, cô Xuân coi thường đàn ông, cô Hạ mất niềm tin vào tình yêu thương của đàn ông, cô Thu thì bỏ đi vì bị bà bắt bỏ đứa nhỏ của cô và người yêu. Bà muốn các bé mình sống nghiêm trang, thanh cao, ko bị mang tiếng là lẳng lơ. Có lẽ rằng bà hy vọng con mình đều đề xuất lập gia đình dưới sự sắp đặt của bà để đảm bảo an toàn con mình tránh khỏi tình yêu tự do thoải mái nhưng đầy cạm bẫy như bà đã từng có lần yêu. Nhưng các nhỏ của bà đa số đấu tranh đến hạnh phúc của riêng mình, dù kết quả mỗi người mỗi khác.

*

Ngày đó, mình ko ấn tượng với nhân vật Thu vì cô quá nữ tính. Dẫu vậy sau này mình mới cảm thấy, cô chính là người mạnh mẽ và nổi loạn nhất, vì cô là người dám bỏ đi tìm hạnh phúc của mình. Nữ quyền không phải là kêu gọi loại bỏ tính nữ, mà là loại bỏ sự áp đặt tính nữ. Nghĩa là bạn có quyền nữ tính vì bạn thích, chứ không phải là vì người khác nghĩ rằng phụ nữ phải làm như vậy. Định kiến của bà Hậu áp đặt lên em gái và những đứa nhỏ của bà, phải chăng, cũng giống như những định kiến trong xã hội mà chúng ta đang sống? Và có bao nhiêu đứa nhỏ cũng đã sống vì sự kì vọng và muốn mỏi của thân phụ mẹ, trở thành người mà phụ vương mẹ muốn chúng trở thành. Gia đình, chính là một xã hội thu nhỏ, và cũng là địa điểm hình thành nhân cách của nhỏ người. Và bản thân bản thân thấy rằng tương đối nhiều định kiến giới bắt nguồn từ gia đình.

“Phụ nữ phải giỏi giang, phải ghê doanh, phải kiếm tiền, như vậy mới hạnh phúc, không thì người chồng sẽ coi thường.”

“Tôi nói thật, nữ quyền bây giờ quá thái quá, phụ nữ cứ lao hết ra đường kiếm tiền, tởm doanh, về nhà thì cằn nhằn chồng con, coi thường đồng tiền của chồng. Gia đình như vậy làm sao mà hạnh phúc.”

Ôi…

Bao giờ chúng ta dừng cãi nhau?

Rõ ràng, đó chỉ là định kiến. Còn vào xã hội muôn màu, thì hạnh phúc đâu thể nào áp đặt được cho tất cả mọi người, nó là một trạng thái cơ mà. Dù đến bạn có bao nhiêu tiền, có ăn uống mặc ra sao, có nổi tiếng tốt thầm lặng, đàn ông hay đàn bà, sống độc thân hay kết hôn, chỉ cần bạn luôn luôn ở vào trạng thái hài lòng, biết đủ, biết ơn chính bản thân mình và những người xung quanh, thì bạn sẽ là người hạnh phúc. Đây cũng là câu thoại của nhân vật dì tía Duyên mà mình rất thích: “Hạnh phúc không phải là sống trong cái đạo lý mà người khác áp đặt mang lại mình, mà hạnh phúc là phải sống thật với chính mình, sống chan hòa với tất cả mọi người…”

Suy cho cùng, bình đẳng chính là sống bên nhau hòa hợp, cho nhau thời cơ để vạc triển, chứ chưa hẳn là triệt tiêu nhau, cải thiện đạp thấp. "Đàn ông bọn bà ít ra là phải bao gồm sự đồng đẳng với nhau." như cô Hạ nói. Không nên coi thường mà lại nên giành riêng cho nhau sự tôn trọng. Để tất cả mọi fan đều được sống là thiết yếu mình, yêu thương thương bạn dạng thân bản thân thì tình yêu sẽ đến.

Có lẽ, mình sẽ bàn sâu rộng về chủ đề bình đẳng giới. Cơ mà vì thời gian có hạn, đề nghị mình dừng lại ở đây. Mong là sẽ được mọi người ủng hộ để mình viết sâu sắc hơn.