NGƯỜI QUÂN TỬ CÓ CỬU TƯ AUDIO TRỌN BỘ, QUÂN TỬ CÓ CỬU TƯ AUDIO TRỌN BỘ

-
Chương (1-87)
← Ch.20Ch.22 →
Hot!!! Pi Network đã chấp thuận lên mainnet! Đừng bỏ dở cơ hội như bitcoin!

Dịch: Minovan

Nghe cho tên của fan này, nhị đầu lông mày của anh ý nhíu chặt lại, tức bực lên tiếng, "Ngốc chết đi được còn suốt ngày lộ diện trước mặt con, con thấy phiền quá bắt buộc bảo cô ta đi dọn dẹp lại biệt thự cao cấp ở ngoài thành phố rồi."

Trần Minh Mặc quan sát về phía anh, "Vì tại sao này thôi?"

Trần tuyển mộ Bạch nghĩ nghĩ một thời gian xem bao gồm chuyện gì không giống không, "À, còn nữa, không hẳn Trần mộ Chiêu mới tậu một lọ hoa bắt đầu sao, nhỏ rất thích phải bảo cô ta đi tìm Trần chiêu mộ Chiêu đem về xem thử, nào ngờ có chút chuyện vặt do vậy cũng làm cho không xong, đi được nửa đường còn tấn công vỡ, làm bạn ta tức bị tiêu diệt đi được, "

Trần Minh Mặc nhìn anh tự biên trường đoản cú diễn hồi lâu, "Không còn gì khác khác?"

Anh cảm thấy nghi hoặc, kỳ quái quan sát về phía ông, "Còn bao gồm chuyện gì nữa? Một cô gái mà thôi, nhỏ không phân phát được cô ta sao?"

Trần Minh Mặc cảm giác những lời nói vừa rồi của Trần mộ Bạch cùng với hồ hết gì ông nhìn thấy quả thật là quá thích hợp lý, mãi một thời điểm cũng không tìm ra có vấn đề gì, "Ta không tồn tại ý này, chỉ nên thuận miệng hỏi thôi. Chưa phải cũng chỉ là fan ngoài thôi sao, bé cũng không đề nghị tức giận như vậy."

Anh không kiên nhẫn mà đứng lên, "Không nhắc nữa, cứ nói đến là thấy bực mình, con có hẹn rồi, ba không tồn tại chuyện gì khác thì bé đi trước đây."

Ông chỉ gật gật đầu, không nói gì nữa.

Bạn đang xem: Quân tử có cửu tư

Bước thoát ra khỏi văn phòng, lúc này Trần tuyển mộ Bạch new dám thở phào một hơi, cũng không còn thấy tầm dáng tức giận như vừa rồi nữa, anh nỗ lực sức nổi loạn như vậy, chỉ hy vọng hoàn toàn có thể khiến cho hồ hết chuyện dần đi vào quên lãng. Vừa nhìn thời gian thì phân phát hiện sẽ trễ hứa với trằn Thốc, anh liền nhanh nhảu đi tới địa điểm đó, bất ngờ hai người lũ họ đã ăn được một thời gian rồi.

Trần chiêu tập Bạch vừa bực mình vừa không biết phải nói gì, chỉ ngồi xuống, rồi nhìn chăm chăm vào bạn nào đó sẽ nhai nhồm nhoàm, trong mắt anh, cô ta căn bạn dạng chẳng tương đương một fan phụ nữ.

Trần Thốc mỉm cười cợt giải thích, "Tam Bảo đói rồi, phải anh để cô ấy ăn uống trước trong lúc chờ em."

Trần chiêu tập Bạch nhìn mấy dòng đĩa trống đầy bàn, đơ giật mắt hỏi, "Đợi em đến giao dịch thanh toán hả?"

Đối với sự bới móc này của anh, è Thốc ngoài ra đã quá thân quen nên chỉ rót mang lại anh một ly nước rồi chuyển chủ đề, "Anh mời ko được sao, đúng rồi, sao không gọi bạn đến."

Vẻ phương diện anh vẫn giá buốt lùng, quan sát tới chú ý lui, "Gọi ai? Ở đây bên cạnh em, anh, còn tồn tại một kẻ tham ăn ra, làm gì còn ai nữa?"

Cô gái ngồi bên cạnh Trần Thốc thương hiệu Tam Bảo nghe vậy cũng không còn tức giận, chỉ híp đôi mắt cười ngóng đợi.

Trần Thốc chú ý Tam Bảo, vỗ về cô ấy, rồi thúc giục anh, "Gọi chị dâu!"

Trần chiêu tập Bạch với Tam Bảo gặp gỡ nhau vài lần, tuy thế chưa bao giờ gọi thẳng tên nhau, anh luôn luôn cảm thấy người con gái này lúc nào thì cũng tỏ ra yếu hèn đuối, ngoan ngoãn tuy thế thực chất có thể chẳng được như vậy, hôm nay vẻ khía cạnh anh tỏ ra vô cùng sửng sốt, "Cái gì? Chị dâu? Anh bắt em điện thoại tư vấn cái bạn tham ăn này là chị dâu?"

Sau lúc nhét vào trong miệng một miếng thức ăn, Tam Bảo hình thức đầy mình đựng lời "Cậu không nghe chia sẻ sao, trong mắt của kẻ tham ăn chỉ tất cả đồ ăn, mà món ăn viết từng cỗ ra, chính là người tốt" (*食物, : là thức ăn, giả dụ như viết phân ra các nét của chữ 食, sẽ tiến hành chữ 良 là chữ thiện trong người thiện)

Trần mộ Bạch tỏ vẻ buồn nôn, cực kì khinh thường hỏi, "Mấy lời đần ngốc này là ai nói vậy?"

Tam Bảo vô cùng tốt tính trả lời, "A Ức."

Trần chiêu mộ Bạch lại chú ý về phía è Thốc, "A Ức là ai?"

Trần Thốc đề cập anh, "Tùy Ức, vợ của Tiêu Tử Uyên."

"À... Là cô ta sao..." Trần tuyển mộ Bạch núm nhớ lại, người này anh có chạm mặt qua vài ba lần, cũng chưa phải là kiểu người hiền hậu gì, huống hồ còn có Tiêu Tử Tuyên chống sống lưng cho cô, anh nghĩ tôi cũng nên giữ lại mồm duy trì miệng để tích phúc thôi, mặc dù vậy nhìn thấy Tam Bảo, quả tình là thiết yếu nhịn được, kéo è cổ Thốc, "Vợ của Tiêu Tử Tuyên cũng là người dân có tiếng, vị này bên anh nghe đâu gồm quan hệ tốt với cô ta, anh cứng cáp cô ta không mang ngốc để làm gì kia chứ?"

"Cô ấy chưa hẳn người mưu chước đâu!" nai lưng Thốc nhét thực 1-1 vào tay anh bảo anh call món, "Người hay đi cùng em đâu?"

Trần chiêu tập Bạch cũng không có khẩu vị, chỉ trở qua xem, lơ đãng trả lời, "Cố Cửu tứ hả, đi ngoại thành thao tác làm việc rồi."

Trần Thốc mỉm cười, "Anh ko nói nắm Cửu Tư, cơ mà là nói tiểu Khang, sao em vừa nhắc đã nói đến Cố Cửu Tư, lại nhận định rằng anh đang kể đến cô ấy vậy?"

Trần chiêu mộ Bạch chấm dứt một lát, ngẩng đầu lên, kỳ quặc nhìn anh, "Đùa mấy chuyện này làm những gì vậy. Nai lưng Tĩnh Khang ăn uống nhiều quá đề xuất đi khám rồi, vừa mới đây Cố Cửu tứ không nghỉ ngơi nhà, cậu ta đều ăn phần của nhị người."

Trần Thốc cũng nhớ lại rồi bật cười, "Cậu ấy vẫn hệt nhau hồi bé bỏng vậy."

Trần chiêu tập Bạch đột nhiên gập thực solo lại, cực kỳ nghiêm túc đề nghị, "Anh không nhắc thì em cũng quên đấy, hay là em trình làng cái kẻ tham ăn này với è cổ Tĩnh Khang nhé, hai người cuồng ăn như vậy, chắc hẳn rằng rất thích hợp đôi."

Trần Thốc không cười nữa, nhìn về phía anh, "Nói nữa là anh tức thiệt đấy!"

Trần chiêu mộ Bạch giật giật nhì mắt, không nói chuyện nữa.

Người nhưng vẫn đang đắm chìm trong đống món ăn ngon, căn phiên bản không nghe thấy hai người bọn họ đang nói chuyện gì, đùng một phát ngẩng đầu, "Em vẫn nạp năng lượng chưa no."

Trần Thốc không hề do dự mà lại giựt thực 1-1 từ vào tay Trần chiêu mộ Bạch gửi qua cho cô, Trần chiêu mộ Bạch muốn ngăn cũng không phòng được, "Xem say mê món gì thì hotline thêm."

Tam Bảo lập tức hài lòng bước đầu gọi món, mãi một cơ hội sau bắt đầu nhớ đến sự việc xấu hổ, tảo qua hỏi trần Thốc, "Em ăn rất hiếm đúng không?"

Trần Thốc cũng vô cùng xuất sắc bụng mà yên ủi cô, "Không nhiều, tuần này em trực đêm nhiều, ăn uống nhiều để bồi bổ."

Tam Bảo ngay chớp nhoáng không nỗi buồn nữa cơ mà vui vẻ hotline thêm vật ăn.

Trần chiêu mộ Bạch nhìn 1 bàn bừa bộn những đĩa, vẻ khía cạnh không còn điều gì khác để nói, cũng trường đoản cú bỏ việc ngăn cản, uể oải lên tiếng, "Đúng thiệt là chưa khi nào thấy một người đàn bà nào rất có thể ăn nhiều như vậy, quăng quật xa trằn Tĩnh Khang cả vài tuyến đường rồi cũng nên, càng không nhất thiết phải nhắc mang lại anh hoặc em. Anh này, tí đỉnh tiền lương đó của anh có thể nuôi được một con mãnh thú như này không."

Trần Thốc lườm anh một cái, "Anh nuôi được, em không phải lo."

Trần chiêu tập Bạch chán nản nói một câu, "Vậy thì chỉ có thể kết luận là lương của chưng sỹ bây giờ nhiều thật."

Trần Thốc cũng không đích thực tức giận, thấy được món ăn mới theo lần lượt được chuyển lên liền đẩy anh, "Nhân cơ hội còn lạnh thì nạp năng lượng đi, tí nữa nguội nạp năng lượng lại cảm thấy không ngon."

Trần mộ Bạch nhìn anh, rồi lại chú ý bàn ăn trước mắt, "Ăn cái gì, còn tồn tại thứ để ăn à, ăn đĩa à?"

Hai người vừa nói được vài ba câu, đồ ăn mới được call lên đã bị Tam Bảo ăn uống gần hết, lần này thì cho tới Trần Thốc cũng không liệu có còn gì khác để biện minh, xấu hổ quan sát về phía Trần mộ Bạch.

Trần mộ Bạch đỡ trán, cười đến cả không thể xong xuôi được, "Thôi được rồi, gần đây em cũng tham gia những tiệc rượu, một ngày dài đều ăn ở mặt ngoài, đối với mấy món ăn trong công ty hàng đã mất vị giác nữa. Em mang lại để chạm chán anh thôi."

Trần Thốc so với người em này luôn luôn nảy sinh sự đau lòng, "Vậy tương lai em cho nhà anh đi, anh tạo cho em ăn."

Anh vốn tất cả chuyện trong tâm địa nên cũng chẳng có tâm tình như thế nào liền từ chối, "Thôi không đề xuất đâu, dạo cách đây không lâu nhiều việc, về sau nói sau."

Trước khi rời khỏi, è cổ Thốc mới đùng một cái nhớ ra chuyện gì đó, "Đúng rồi, em với to gan Lai rốt cục là tất cả chuyện gì."

Trần tuyển mộ Bạch nín cười nhìn anh, "Em tưởng rằng người nào đó vốn đã không hỏi mang lại chuyện thế gian này rồi."

Trần Thốc tất cả chút vạn bất đắc dĩ nhìn về phía anh, "Em tưởng anh muốn quản lắm sao, em là em trai của anh, anh mới suy nghĩ em, đừng có khác người quá, để cho danh tiếng của mình trở đề xuất tệ hại, sau này ai dám rước em chứ, cũng bắt buộc cả đời này một mình đúng không."

Anh nhìn Trần Thốc với Tam Bảo đang cụ chặt lấy tay nhau, mỉm cười, "Không tất cả phúc phận đấy rồi. Đi đây."

Khởi rượu cồn xe đi được một quãng, anh lại chú ý vào dòng gương chiếu hậu, chỉ thấy trần Thốc và Tam Bảo đang cố gắng chặt tay nhau bước mỗi bước về phía trước.

Anh mỉm cười, mẫu xe rất cấp tốc sau đó, hòa vào dòng xoáy xe tấp nập ân hận hả.

Cũng vào vào đêm hôm đó, nắm Cửu Tư đùng một phát nhận được smartphone của nai lưng Minh Mặc, sau khoản thời gian ông giao xong xuôi việc, hiếm có lúc nào cô lại dữ thế chủ động hỏi, "Lão Trần, tôi đã rất rất lâu không nhận ra tin tức của bố mình nữa."

"Là ta bắt bầy họ ko được nói đến cô, miễn mang đến cô phân tâm, đợi cho đến khi cô dứt xong câu hỏi ta giao phó, ắt sẽ có được thể gặp mặt được cha mình."

Nói xong, ông liền cụp điện thoại.

Cô vốn ko hề băn khoăn lo lắng đến sức khỏe của bố mình. Điều cô lo chính là không biết bố mình còn sinh sống hay sẽ chết. Trường hợp như nai lưng Minh Mặc hy vọng vứt quăng quật đi con bài này, nhất định ông ta đã có kế hoạch từ trước, cô ko còn tác dụng thì đương nhiên cũng biến thành không quan trọng phải giữ ba cô lại nữa, bước thứ nhất của trằn Minh mang chỉ hại là đang ra tay với tía cô nhưng mà thôi.

Cô thở dài một hơi, hy vọng sự chắt lọc lần này của cô ấy là đúng.

Sáng nhanh chóng ngày hôm sau, nắm Cửu bốn đứng tại 1 bên mặt đường trước cửa ngõ biệt thự, đợi một thời điểm liền thấy được một loại xe đã đi đến từ đằng xa.

Sau lúc xe giới hạn lại, liền nhận thấy Thư Họa bước từ bên trên xe xuống, ở chỗ này thấy được cô ta, nắm Cửu tứ lại không hề có một chút bất thần nào cả.

Thư Họa mỉm cười cợt tiến lại gần, "Em đã gọi điện cho bác Trần, hỏi đến chị thì bác bỏ ấy bảo chị đã ở đây, dạo cách đây không lâu em cũng không tồn tại việc gì phải đến đây thăm chị."

Cố Cửu tư cũng mỉm cười, "Tôi biết, Lão trằn đã call điện thông báo rồi, tôi vẫn đang hóng cô."

Lúc này cô bắt đầu nhìn thấy còn có một người bọn ông nữa bước từ trên xe xuống.

Thư Họa vui vẻ chạy qua khu vực người bọn ông kia rồi vậy chặt mang cánh tay anh ta, vẻ mặt cực kì kiêu ngạo nhưng giới thiệu, "Đây là cậu út của em, cậu ấy qua phía trên bàn việc làm ăn uống nên thuận đường mang em qua, liệu có phải là nhìn hết sức trẻ hết sức đẹp trai không? Cậu ấy thương hiệu là Đoàn Cảnh Hi, chị gồm nghe kể đến không?"

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ phương diện anh tuấn, ánh khía cạnh trầm tĩnh, mang lại tuổi tứ tuần nhưng tầm vóc lại được âu yếm rất tốt, nhìn thật cẩn thận mới quan sát ra hầu hết nếp nhăn trọng điểm hai đầu lông mày, bên cạnh cái kia ra thì nhìn hình thức chỉ như là một bạn mới hơn tía mươi tuổi cơ mà thôi.

Đoàn Cảnh Hi, là tín đồ thừa kế của Đoàn gia, là người được nhìn nhận trọng nhất của bộ ngoại giao. Khả năng nghề nghiệp hết sức giỏi, cốt cách, khí phách sinh sản thành một khí khái riêng biệt biệt, bởi vì họ Đoàn, quê cũ lại vốn ngơi nghỉ Đại Lý Vân Nam, thêm vào đó với sự thịnh hành của đái thuyết Kim Dung thời đó, vậy cho nên mọi bạn đều gọi anh là Đoàn vương gia. Fan như vậy sao cô lại trước đó chưa từng nghe mang lại được chứ?

Cô mỉm cười cợt rồi gật đầu, "Vương gia, nghe danh vẫn lâu."

Đoàn Cảnh Hi cũng mỉm cười rồi gật vơi đầu, "Cô cố gắng khách sáo rồi."

Cô nghiêng bạn mời bọn họ vào trong, "Vào trong ngồi đi."

Đoàn Cảnh Hi cũng rất biết ý mà lại gật vơi đầu, lấn sân vào trước.

Cô và Thư Họa đi đằng sau, Thư Họa làm cho như vô cùng thân thiết mà bao bọc lấy cánh tay cô, vừa đi vừa hỏi, "Nói thật nhé, rối cuộc là chị đắc tội gì mà với Trần tuyển mộ Bạch vậy? hầu hết mọi người đều biết chị bị anh ấy mắng thê thảm tới mức nào."

Cô cũng rất mẫn cảm nhìn ra được thể hiện thái độ của Thư Họa cùng với cô lần này khác tương đối nhiều so với lần trước, y như có một ít ý khiêu khích. Cô dừng lại, ngước đầu quan sát về phía Thư Họa rồi mỉm cười, làm cho Thư Họa đùng một phát cảm thấy ngượng ngùng.

Đoàn Cảnh Hi cũng dừng lại, rất cấp tốc liếc ánh mắt Cố Cửu tứ mà không vướng lại dấu lốt gì, thiếu nữ này quá giỏi nhìn thấu lòng người, một ít chuyện nhỏ nhặt này mà lại cô ấy liếc qua vài lần đã có thể hiểu rõ, dẫu vậy lại ko nhẫn vai trung phong vạch trần. Nếu như không vạch trần, thì vẫn vẫn còn mặt đường sống để quay về, đạo lý này không phải ai cũng có thể gọi được, gọi được cũng chưa chắc rất có thể làm được, Thư Họa trước đôi mắt cô đúng là quá dễ để xem thấu. Cô rõ Thư Họa đã khiêu khích mình, dẫu vậy lại ko nói ra, trong lòng chắc hẳn chỉ cảm thấy ảm đạm cười cơ mà thôi.

Thế nhưng có những lúc thông minh quá cũng là 1 trong những chuyện đáng buồn. Cô nhìn được rõ được sự mang dối với phù phiếm của thế giới này, có lẽ chẳng gồm gì có thể làm cô rung rượu cồn được nữa,

Người quân tử sống sinh hoạt đời gồm 9 điều không nguy hiểm suy tư, 3 niềm vui sống, 5 điều hổ thẹn với 3 chiếc đức lớn. Dù ở thực trạng nào, tín đồ quân tử những trước sau như một, giữ vững phiên bản thân theo lời dạy dỗ của thánh hiền.

Khổng Tử đã từng có lần nói: “Hoa lan mọc vào rừng, tỏa hương thơm ngay cả khi không có bất kì ai xung xung quanh thưởng thức. Tương tự như vậy, người dân có nhân cách cao niên sẽ không nhằm cảnh nghèo làm cho nhụt chí tu Đạo và xây đắp uy đức”.


*
Người quân tử như hoa lan mọc trong rừng, tỏa mừi hương ngay cả khi không ai xung quanh thưởng thức. (Ảnh: hfmcwu.date)

Người quân tử luôn hiểu chân nghĩa của cuộc đời. Cho dù trong thực trạng nào, họ luôn luôn tôn trọng các chuẩn chỉnh mực đạo đức trong việc làm với tự kiểm soát phiên bản thân bằng cách tuân theo phần đông lời dạy của những bậc thánh hiền.

Xem thêm: Phường Kim Giang Thuộc Phường Nào Và Thuộc Tỉnh Thành Nào? Đường Kim Giang, Quận Hoàng Mai, Thành Phố Hà Nội

1. Quân tử gồm 9 điều suy tư

Khổng Tử nói: “Quân tử cửu tư: Thị bốn minh, thính bốn thông, sắc tứ ôn, mạo bốn cung, ngôn bốn trung, sự tứ kính, nghi bốn vấn, phẫn tư nan, con kiến đắc tứ nghĩa”. Nghĩa là người quân tử gồm chín điều phải thận trọng suy tư: cơ hội nhìn xem xét cho phân minh, thời điểm nghe cân nhắc cho thông suốt, sắc đẹp mặt giữ lại ôn hòa, thể hiện thái độ giữ cung kính, ngôn ngữ giữ sự thành tín, thao tác cho nghiêm cẩn, có sự nghi ngại thì yêu cầu hỏi, trước lúc phẫn nộ yêu cầu nghĩ thịnh nộ sẽ làm khó khăn xử, chạm mặt lợi phải cân nhắc xem bản thân có xứng đáng hay không.


“Thị tư minh, thính bốn thông”: Ở đây không phải là chỉ cần về hai bé mắt và lỗ tai lúc nhìn, quan sát, nghe ngóng về điều gì đó đề nghị rõ ràng, thông suốt. Nhưng là còn nói về phương diện tinh thần, khi mừng đón bất đề cập một điều gì thì nên cần phải cân nhắc rõ ràng minh bạch.

Ví dụ như sau thời điểm nghe tín đồ khác nói, thì rất cần được đắn đo suy nghĩ, cho nên vì thế dân gian bao gồm câu “lời đồn không có chân thành và ý nghĩa với bậc trí giả”, phần đông lời nghe được yêu cầu dùng trí tuệ nhưng phán đoán.

“Sắc bốn ôn, mạo tư cung”: Là chỉ nhan sắc mặt, thái độ luôn luôn phải ôn hòa, cung kính. Theo cách nói hiện đại cho nên không để lộ ra thần khí, thái độ đối đãi với đa số người, nơi nào cũng buộc phải cung kính, cung kính cũng chưa hẳn cứng nhắc, mà là xuất phát điểm từ thành thực bụng ý.

“Ngôn tứ trung, sự tư kính, nghi tư vấn”: Tức lời nói phải tất cả tín nghĩa, ko nói lời thị phi, nói được gia công được. Trong công việc thì cần có lòng tin trách nhiệm. Lúc có vụ việc nào đó chưa hiểu thì độc nhất vô nhị định yêu cầu tìm hiểu, tìm ra được đáp án chính xác.


“Phẫn tứ nan”: từ “phẫn” ở đó là phẫn nộ, là khi cảm xúc bị kích động. Khi ta thao tác gì, xử lý vấn đề gì mà lại trong trạng thái “kích động”, thì rất dễ đưa về rắc rối, hậu quả khôn lường, vì vậy khi ta “phẫn” thì điều duy nhất nên làm là tĩnh lại.

“Kiến đắc tứ nghĩa”: Tức là, đối với các chủng lợi ích, khi ta hoàn toàn có thể nắm giữ chúng ở trong tay, thì phải quan tâm đến kỹ lưỡng, lấy chúng liệu có hợp lý, có cân xứng với đạo nghĩa tốt không.

9 điều trên, hoàn toàn là nói đến vấn đề bốn tưởng. Vào cuộc sống, chúng ta cần sử dụng luân lý đạo đức có tác dụng tiêu chuẩn để đối đãi với đa số người cũng giống như với công việc.

*
Người quân tử xử sự phù hợp đạo nghĩa, trên ko thẹn với trời, bên dưới không phụ người, không xấu hổ với lương trung ương của mình, vì thế nội tâm luôn đạt được an bình. (Ảnh: wanhuajing)

2. Quân tử tất cả 3 loại thú vui cuộc sống


Niềm vui sản phẩm công nghệ nhất: cha mẹ đều khoẻ mạnh, anh chị em em không ai có bệnh tật họa nàn gì, từ bỏ mình tất cả thể xong được chữ hiếu.

Niềm vui sản phẩm công nghệ hai: Xử sự phù hợp đạo nghĩa, trên không thẹn với trời, dưới không phụ người, không ngại ngùng với lương trọng điểm của mình, vì thế nội tâm luôn đạt được an bình.

Niềm vui vật dụng ba: Quân tử trải qua truyền đạo, nhưng mà tìm tìm kiếm được niềm vui, sở hữu đạo lý của quân tử truyền đi khắp nơi, nhờ kia mà có thể giáo chăm sóc ra đều nhân tài xuất sắc ưu tú trong thiên hạ, đôi khi cũng tạo thành phúc mang đến xã hội.

3. Quân tử có 5 điều hổ thẹn


Có chức vị mà không tồn tại tiếng nói, là nỗi hổ hang của quân tử.

Có ngôn nhưng không có hành, là nỗi hổ hang của quân tử.

Được mà lại không mất, là nỗi không tự tin của quân tử.

Đất thừa nhưng mà dân không no đủ, là nỗi hổ ngươi của quân tử.


Mọi người đều nhau, riêng rẽ phần mình được nhiều hơn, là nỗi ngại của quân tử.

4. Quân tử gồm 3 dòng đức

“Quân tử tam đức” bao gồm là: Nhân mang vô lo, trí trả bất hoặc, dũng trả vô sợ.

“Nhân giả vô lo”, chỉ luôn dùng trái tim nhân hậu, khoan thứ đối đãi với những người và vụ việc ở bao quanh mình. Dùng thái độ đạm bạc, rộng rãi đối đãi với gần như “3 chìm 7 nổi” của cuộc đời, sau trận mưa trời lại bừng sáng. Vì vậy thì bất kể chuyện gì cũng không thể tước đoạt được thú vui của ta.

“Trí đưa bất hoặc”, là nói nếu như nắm rõ hết thảy cơ chế của việc vật trong lòng bàn tay, thì trong bất kỳ thời điểm nào, bất kỳ biến vắt nào, chúng ta cũng không e ngại, không hại sự nuốm phát sinh.

Lúc bình thường chúng ta phải luôn ở trạng thái sẵn sàng cao nhất, ví như trước khi chúng ta đi thi đang có sẵn sàng ôn tập rất kỹ càng thì vẫn không lo lắng thi rớt. Ví như như chính mình cũng không biết nguyên nhân lại như vậy, thì chính là đang lạc cách tìm đường trong đêm tối.

“Dũng đưa không sợ”, tại đây không là loại dũng vô mưu, cơ mà là loại dũng có “trí” gồm “nhân”. “Nhân” tạo thành ý chí, “trí” giúp ta bao gồm năng lực giải thích sự vật, vụ việc một cách chính xác. Dũng mang trong làng mạc hội bây giờ chính là tín đồ chiến thắng.